鏗鏗
khanh khanh
Hán Việt: khanh khanh · Pinyin: kēng kēng
Tổng quan
Nghĩa
Taiwan
- MOE · 教育部重編國語辭典 1.擬聲詞。形容金屬或瓦石的響聲。《禮記.樂記》:「鍾聲鏗鏗以立,號號以立,橫橫以立,武君子聽鍾聲則思武臣。」 2.形容言語明確響亮。《後漢書.卷七九.儒林傳上.楊政傳》:「少好學,從代郡,范升受梁丘易,善說經書。京師為之語曰:『說經鏗鏗楊子行。』」
Eng
- Cihui 鏗鏗 kēngkēng on. clang; clatter
ja
- JMdict the ringing out of bells or chimes