伦驴

luân lư

Hán Việt: luân lư

Tổng quan

LUÂN LƯ Biệt hiệu của Thiền sư Diệu Luân Đoạn Kiểu ở Tinh Từ, đời Nguyên. Sư đắc pháp với Thiền sư Vô Chuẩn. Ban đầu Sư tự bảo: ”Ta miệng lưỡi chậm lụt, tai lại điếc, chẳng bằng nắm ngay căn bản tu hành”. Hằng ngày Sư lấy việc tụng kinh làm sự nghiệp. Sư đến chỗ Vân Cư yết kiến Sơn Đường, nhân xem Kinh Lăng Già đến chỗ “muỗi, ruồi, kiến, dế không có ngôn ngữ mà hay biện sự”, bỗng nhiên có tỉnh. Sở…

Cấu tạo: (luân) + (lư)

Nghĩa

Việt

  • Cihui LUÂN LƯ Biệt hiệu của Thiền sư Diệu Luân Đoạn Kiểu ở Tinh Từ, đời Nguyên. Sư đắc pháp với Thiền sư Vô Chuẩn. Ban đầu Sư tự bảo: ”Ta miệng lưỡi chậm lụt, tai lại điếc, chẳng bằng nắm ngay căn bản tu hành”. Hằng ngày Sư lấy việc tụng kinh làm sự nghiệp. Sư đến chỗ Vân Cư yết kiến S…