安楞严

an lăng nghiêm

Hán Việt: an lăng nghiêm

Tổng quan

AN LĂNG NGHIÊM Biệt hiệu của Thiền sư Ngộ An Thượng Phương, đời Tống. Sư thường xem kinh Lăng Nghiêm đến chỗ “Tri kiến lập tri tức vô mình bổn. Tri kiến vô kiến tư tức Niết bàn"(Thấy biết lập thấy biết là gốc của vô minh. Thấy biết không thấy biết, đây tức là Niết bàn). Sư bèn phá cú đọc: Tri kiến lập tri tức vô minh bổn. Tri kiến vô kiến tư tức Niết bàn”, ngay đó có tỉnh. Có người nói với Sư: Phá…

Cấu tạo: (an) + (lăng) + (nghiêm)

Nghĩa

Việt

  • Cihui AN LĂNG NGHIÊM Biệt hiệu của Thiền sư Ngộ An Thượng Phương, đời Tống. Sư thường xem kinh Lăng Nghiêm đến chỗ “Tri kiến lập tri tức vô mình bổn. Tri kiến vô kiến tư tức Niết bàn"(Thấy biết lập thấy biết là gốc của vô minh. Thấy biết không thấy biết, đây tức là Niết bàn). Sư bèn ph…