舉子

jǔ zi cử tử

Hán Việt: cử tử · Pinyin: jǔ zi

Tổng quan

Cấu tạo: (cử) + (tử)

Nghĩa

Việt

  • Cihui ẻ con. cử tử cử tử ☆Đẻ con.

Taiwan

  • MOE · 教育部重編國語辭典 1.生育小孩。《漢書.卷七二.王吉傳》:「聘妻送女亡節,則貧人不及,故不舉子。」《後漢書.卷二六.侯霸傳》:「民至乃戒乳婦勿得舉子,侯君當去,必不能全。」 2.舉薦自己的兒子。唐.韓愈〈送齊皥下第序〉:「於是乎舉讎舉子之事,載之傳中而稱美之。」 3.被舉應試的士子。《舊唐書.卷一一一.高適傳》:「時右相李林甫擅權,薄於文雅,唯以舉子待之。」 4.明、清時俗稱鄉試中試的人為「舉子」。

Eng

  • Cihui 舉子 ǔzǐ n. 1. <trad.> candidate for the imperial examinations M:ge/¹míng/²wèi 2. bring a child into the world 3. raise a child