薨
hoăng
Hán Việt: hoăng · Pinyin: hōng
Tổng quan
cái chết của hoàng tử bày đàn
- Thuyết Văn Giải Tự
- Khang Hy Tự Điển
Âm vận
| Pinyin | hōng |
|---|---|
| Hán Việt | hoăng |
| Quảng Đông | gwaang1 |
| Nhật Bản | MIMAKARU |
| Hàn Quốc | 훙 |
| Chú âm | ㄏㄛˉ ㄋ |
| Hán ngữ Trung cổ | huong |
| Baxter-Sagart | m̥ˤəŋ |
| Hán ngữ Thượng cổ | m̥ˤəŋ |
| Phản thiết | 呼宏切 |
| Thanh mẫu | 曉 |
| Vận | 登 |
| Đẳng | 1 |
Nghĩa
Việt
- Thiều Chửu Chết, các vua chư hầu hay đại thần chết gọi là {hoăng}. {Hoăng hoăng} [薨薨] bay vù vù. Như {trùng phi hoăng hoăng} [蟲飛薨薨] côn trùng bay vù vù. Nhanh.;
Taiwan
- MOE · 教育部重編國語辭典 [動] 古代諸侯或大官死亡。《禮記.曲禮下》:「天子死曰崩,諸侯曰薨。」《漢書.卷八一.匡張孔馬傳.孔光》:「及霸薨,上素服臨弔者再。」
Mainland
- Tân Hoa Tự Điển 薨〈动〉 (形声。从死,瞢省声。本义古代称诸侯之死◇世有封爵的大官之死也称薨) 同本义 薨,死也。--《尔雅》 鲁文公薨,而东门遂镣适立庶。--《左传·昭公三十二年》 昭王薨。--《史记·魏公子列传》 又如薨落(死的意思。通常指诸侯之死);薨奄(指王侯死亡);薨殁(指王侯死亡);薨殂(指王侯之死);薨背(犹薨殂);薨逝(犹薨殂);薨谢(薨殂) 杀害 闭太后于后宫,薨怿于下省。--北魏·杨衒之《洛阳伽蓝记》 薨hōng〈古〉称侯、王死。唐代以后称二品以上官员的死。
Eng
- CC-CEDICT death of a prince|swarming
ja
- JMdict death (of a nobleman, etc.)
Nguồn gốc
top-bottom
Khang Hy
【唐韻】呼肱切,音𠐿。【說文】公侯卒也。【白虎通】薨之言奄也,奄然亡也。 又【集韻】呼宏切,音訇。衆也,疾也。【詩·周南】螽斯羽薨薨兮。【大雅】度之薨薨。 考證:〔【白虎通】薨之言奄也。〕 謹照原文薨改薨。
Thuyết Văn
公矦𣨛也。 从𣦸。瞢省聲。
Chú giải Đoàn Ngọc Tài
曲禮曰。公矦曰薨。部曰。大夫死曰。此不曰公矦死而言公矦碎者、欲見分別則惟大夫偁碎。統言則不爾也。曲禮又曰壽考曰卒。短折曰不祿。此槪言之。非謂大夫士也。 呼肱切。六部。
【薨】 (hoăng) Lục thư: Hình thanh Cấu trúc: Nghĩa phù (意符): 𣦸 (𣦸) | Thanh phù (聲符): 瞢省 (măng) Phiên thiết: Hô quăng thiết Thượng tự: 呼 (hô) | Hạ tự: 肱 (quăng) Trung cổ thanh mẫu: 曉母 — toàn thanh (全清) Quy tắc: thanh mẫu 'h' + vận mẫu 'ương' Suy luận: hương (âm hệ: 0 | từ vựng: 0) Nghĩa: công (Công) hầu (Nguyên là chữ {hầu} )𣨛 vậy
Tự hình
- Tiểu triện
- Lệ thư
- Khải thư
- Hành thư
- Thảo thư
Dị thể: 𣨻 · 𣩾