皓布棍

hạo bố côn

Hán Việt: hạo bố côn

Tổng quan

HẠO BỐ CÔN Biệt hiệu của Thiền sư Ngọc Tuyền Thừa Hạo, đời Tống. Sư làm một chiếc khố vải rồi ghi tên các vị Tổ sư trên ấy nên người thời ấy gọi Sư là Hạo Bố Côn (Hạo khố vải).

Cấu tạo: (hạo) + (bố) + (côn)

Nghĩa

Việt

  • Cihui HẠO BỐ CÔN Biệt hiệu của Thiền sư Ngọc Tuyền Thừa Hạo, đời Tống. Sư làm một chiếc khố vải rồi ghi tên các vị Tổ sư trên ấy nên người thời ấy gọi Sư là Hạo Bố Côn (Hạo khố vải).