誦
tụng
Hán Việt: tụng · Pinyin: sòng
Tổng quan
đọc to đọc thuộc lòng
- Thuyết Văn Giải Tự
- Khang Hy Tự Điển
Âm vận
| Pinyin | sòng |
|---|---|
| Hán Việt | tụng |
| Quảng Đông | cung6 |
| Mân Nam | siōng |
| Nhật Bản | TONAERU |
| Hàn Quốc | 송 |
| Chú âm | ㄙㄨㄥˋ |
| Hán ngữ Trung cổ | zsyungh |
| Baxter-Sagart | sə-[l]oŋ-s |
| Hán ngữ Thượng cổ | sə-[l]oŋ-s |
| Phản thiết | 似用切 |
| Thanh mẫu | 邪 |
| Vận | 用 |
| Đẳng | 3 |
Nghĩa
Việt
- Thiều Chửu Tụng rành rọt, đọc sách lên giọng cho rành rọt gọi là {tụng}. Khen ngợi. Như {xưng tụng} [稱誦] Bài tụng. Như bài thơ. Oán trách.
Nôm
- Bảng Tra Chữ Nôm tọng tọng vào (chèn chặt) [Eng: to make fast with]
- Truyện Kiều (văn bản Nôm) Âm Nôm: tọng Xuất hiện 1 lần trong Truyện Kiều 1871
Taiwan
- MOE · 教育部重編國語辭典 [動] 1.大聲朗讀。如:「朗誦」、「誦讀」。 2.陳述、稱說。《孟子.告子下》:「子服堯之服,誦堯之言,行堯之行,是堯而已矣。」 3.怨謗、諷諫。《左傳.襄公四年》:「臧紇救鄫侵邾,敗於狐駘……國人誦之。」《國語.楚語上》:「臨事有瞽史之導,宴居有師工之誦。」三國吳.韋昭.注:「誦,謂箴諫時世也。」 4.背念。如:「背誦」。唐.杜甫〈可歎〉:「群書萬卷常暗誦,孝經一通看在手。」 5.讚美。通「頌」。《左傳.襄公三十一年》:「文王之功,天下誦而歌舞之。」 [名] 詩文。《詩經.小雅.節南山》:「家父作誦,以究王訩。」 [副] 公開的。通「頌」。《漢書.卷…
Eng
- CC-CEDICT to read aloud|to recite
Nguồn gốc
left-right
Khang Hy
【唐韻】【集韻】【韻會】【正韻】𠀤似用切,音頌。【說文】諷也。【徐曰】臨文爲誦。誦,從也。以口從其文也。【廣韻】讀誦也。【周禮·春官·大司樂】以樂語敎國子:興、道、諷、誦、言、語。【註】倍文曰諷,以聲節之曰誦。【詩·大雅】誦言如醉。【禮·文王世子】春誦夏絃。【史記·儒林傳】兒寬行常帶經,止息則誦習之。 又【廣雅】論也,言也。【韓非子·難言篇】時稱詩書,道法往古,則見以爲誦。【註】誦,說舊事也。【王融·策秀才文】進講誦志,以沃朕心。【註】誦,言也。 又【正字通】怨謗亦曰誦。【左傳·襄四年】臧紇侵邾,敗于狐駘,國人誦之。又【晉語】惠公入,而背內外之賂。與人誦之,皆怨辭也。 又官名。【周禮·地官】誦訓。【鄭註】能訓說四方所誦習,及人所作爲久時事。 又鳥名。【山海經】開明南有誦鳥。 又通作訟。詳訟字註。 又叶侯容切,音慵。【詩·小雅】家父作誦,以究王訩。 又叶牆容切,音從。【楚辭·九辯】欲循道而平驅兮,又未知其所從。然中路而迷惑兮,自壓按而學誦。
Thuyết Văn
諷也。从言。甬聲。
Chú giải Đoàn Ngọc Tài
似用切。九部。
【誦】 (tụng) Lục thư: Hình thanh Cấu trúc: Nghĩa phù (意符): 言 (ngôn) | Thanh phù (聲符): 甬 (dũng) Phiên thiết: Tự dụng thiết Thượng tự: 似 (tự) | Hạ tự: 用 (dụng) Trung cổ thanh mẫu: 邪母 — toàn trọc (全濁) Quy tắc: thanh mẫu 't' + vận mẫu 'ông' ⚡ Chỉnh thanh: Đã chỉnh thanh → nặng Suy luận: tộng (âm hệ: 0 | từ vựng: 0) Nghĩa: phúng (Đọc sách) vậy
Tự hình
- Tiểu triện
- Khải thư
- Hành thư
- Thảo thư
Dị thể: 诵 · 诵 · 诵