一斥拒極

nhất xích cự cực

Hán Việt: nhất xích cự cực

Tổng quan

người xua đuổi/đuổi ra/cự tuyệt, chất xua đuổi

Cấu tạo: (nhất) + (xích) + (cự) + (cực)

Nghĩa

Việt

  • Cihui người xua đuổi/đuổi ra/cự tuyệt, chất xua đuổi