打地和尚

đả địa hòa thượng

Hán Việt: đả địa hòa thượng

Tổng quan

ĐẢ ĐỊA HÒA THƯỢNG Biệt hiệu của một Hòa thượng đời Đường. Sư ở Hân Châu từ Giang Tây lãnh chỉ, thường không rõ tên họ. Hễ người học có hỏi gì thì chỉ lấy chiếc gậy đập xuống đất, cho nên thời ấy gọi sư là Hòa thượng Đả Địa.

Cấu tạo: (đả) + (địa) + (hòa) + (thượng)

Nghĩa

Việt

  • Cihui ĐẢ ĐỊA HÒA THƯỢNG Biệt hiệu của một Hòa thượng đời Đường. Sư ở Hân Châu từ Giang Tây lãnh chỉ, thường không rõ tên họ. Hễ người học có hỏi gì thì chỉ lấy chiếc gậy đập xuống đất, cho nên thời ấy gọi sư là Hòa thượng Đả Địa.